Xá-lợi Phật & tôi - Phật Giáo Việt Nam
10:57 ICT Thứ hai, 22/10/2018

Xá-lợi Phật & tôi

Thứ sáu - 01/03/2013 11:05
Xá-lợi Phật & tôi

Xá-lợi Phật & tôi

(HDPT) - Một lần đi dự lễ hội mùa xuân ở thành phố Bến Tre, tôi và một người bạn là Phật tử đi ngang qua gian hàng thủ công mỹ nghệ thấy trưng bày pho tượng gỗ Tổ Bồ-đề-đạt-ma.
 
 

Tượng được chạm trổ công phu, xuất thần, đặc biệt đôi mắt của pho tượng cẩn bằng hai viên pha lê nhìn vào rất sống động nhưng trông có vẽ dữ dằn khiến tôi buột miệng “ôi, tu hành gì mà con mắt dữ quá”. Người bạn của tôi nói đó là diễn tả trạng thái nỗ lực thắng nội ma. Tôi hiểu lời bạn ấy nhưng đôi mắt đó vẫn ám ảnh tôi mãi khi về đến nhà, ánh mắt như xoáy vào lòng người. Sáng hôm sau một người bạn làm ăn xa về ghé thăm, anh ta nói: “Biết anh hay đi chùa nên tôi có thỉnh tặng anh bức tranh này”. Anh ta lấy trong giỏ xách ra một bức tranh gói bên ngoài bằng giấy báo giao cho tôi. Khi tôi gỡ giấy báo ra thì giật mình. Đó là tranh tượng của Tổ Bồ-đề-đạt-ma. Tranh được in trên một tấm gỗ dày rất đẹp và đôi mắt cũng vẫn rất dữ. Tôi dở khóc dở cười đặt tranh tượng lên bàn thờ khấn thầm: “Hôm qua con lỡ dại chê ngài có con mắt dữ không ngờ hôm nay ngài đến nhà con, con xin sám hối về những lời đã nói”.

Sở dĩ tôi kể về câu chuyện trên vì muốn đề cập đến hiện tượng cảm ứng đạo giao không thể nghĩ bàn. Hãy hết sức thận trọng khi khởi tâm hoặc phát biểu về bất cứ vấn đề nào liên quan đến đạo pháp.

Trong quá trình tu học tôi được biết trong các dạng thờ Phật thì thờ xá-lợi Phật là tôn quý hơn cả. Biết là vậy nhưng ngay cả những ngôi chùa lớn còn chưa chắc đã có xá-lợi để thờ, nói gì đến Phật tử như chúng tôi.

Cách đây khoảng 5 năm, tôi được tặng một quyển sách nói về xá-lợi Phật và xá-lợi của những người tu hành đắc đạo. Quyển sách có in hình những viên xá-lợi rất đẹp, đặc biệt là xá-lợi của Phật Thích Ca màu ngũ sắc lóng lánh. Tôi say mê ngắm nhìn rồi chợt nảy ra một ý, đem ra tiệm chụp ảnh chụp lại rồi phóng to in ra một tấm hình lộng trong khuôn hình để thờ. Tuy nhiên khi thực hiện lại không suôn sẻ, lần đầu đi thì máy móc ở tiệm bị hỏng, lần thứ hai bị cúp điện (mỗi lần đến tiệm ảnh, đi và về khoảng 70km), lần thứ ba thì được hẹn hôm sau lên lấy. Kỳ lạ thay khi tôi nhận được tấm hình xá-lợi Phật lại đúng vào ngày Phật đản. Trên đường về tôi đến một ngôi chùa cổ mà tôi vẫn thường ghé cúng mỗi rằm lớn, nhờ thầy trụ trì làm lễ chú nguyện. Trong buổi lễ, tiếng trống và đại hồng chung vang rền khiến tôi quỳ trước chánh điện mà lòng nôn nao xúc động lạ thường. Bức hình xá-lợi Phật bây giờ không còn là vật vô tri giác mà như thấp thoáng có hình bóng của Như Lai.

Về đến nhà đặt khuôn hình xá-lợi lên bàn thờ, dọn một dĩa trái cây tươi, cắm một bó hoa cúc vàng vào bình, thắp ba nén hương thơm tôi thành kính quỳ lạy hình xá-lợi Phật và thầm khấn nguyện: Con không đủ phước duyên được thờ xá-lợi thật, nay xin lấy tấm hình xá-lợi này thờ, mong được gần gũi Như Lai, cầu Phật từ bi gia hộ cho con chóng thành Phật đạo.

Đang suy nghĩ miên man bỗng nghe tiếng con gái của tôi hỏi: Hình gì mà đẹp quá vậy ba? Tôi trả lời: Đó là hình xá-lợi của Đức Phật Thích Ca. Con của tôi tự quỳ xuống lạy ba lạy, lạy xong con bé đi thẳng vào nhà tắm. Tôi thấy hơi lạ về hành động đó. Đột nhiên nghe con bé kêu: Ba ơi lấy giùm con cục gòn nhét răng. Tôi vội đi lấy gòn trao cho con, thấy nó tay cầm chiếc răng đưa cho tôi, tay chỉ vào miệng mà nói: Con nhổ được cái răng quỷ này rồi. Tôi thấy nhẹ nhõm cả người. Đó là chiếc răng sâu đã hành hạ con bé suốt mấy năm nay, nếu đem đi nha sĩ nhổ thì sợ sốc thuốc tê (con tôi đã bị sốc thuốc tiêm hai lần nên chúng tôi không dám cho tiêm thuốc nữa), còn để như vậy hoài cũng không xong. Không ngờ hôm nay giải quyết một cách dễ dàng đúng vào ngày thờ hình xá-lợi Phật. Quả thật vi diệu không thể nghĩ bàn.

Một năm sau ngày thỉnh hình xá-lợi Phật về thờ, tôi đuợc xem đĩa VCD rước xá-lợi ngón tay Phật. Nhìn cảnh long trọng đón rước xá-lợi, cảnh tín đồ Phật giáo xứ Đài Loan quỳ lạy, cầu nguyện dọc hai bên đường khi xe chở xá-lợi Phật đi qua, cảnh những người xúc động lau nước mắt hoặc khóc thành tiếng, bất giác tôi cũng bật khóc. Tôi khóc vì tủi phận mình vô duyên không được chính mắt mình nhìn thấy xá-lợi của Phật, khóc vì ghen tỵ với Phật tử Đài Loan, vì sao họ rước được xá-lợi còn chúng ta thì không. Nước mắt chảy đầm đìa thấm vào môi mặn chát khiến tôi giật mình vì sự yếu đuối của mình. Tôi tự nhủ nếu ai thấy cảnh này chắc họ cười mình tới chết luôn.

Không hiểu những giọt nước mắt ấy có cảm động đến chư Phật, Bồ-tát không mà hôm sau một người bạn Phật tử từ thiền viện Trúc Lâm về ghé thăm và tặng tôi một bức tượng Phật Thích Ca màu trắng tay cầm hoa sen, bạn ấy bảo: Thấy huynh thờ hình Phật đã lâu nên tôi thỉnh bức tượng này cho huynh để huynh thờ - bức tượng này do chính tay các thầy trong thiền viện điêu khắc, rất quý. Tôi cám ơn người bạn và thầm nghĩ quả là kỳ lạ sao lại có sự trùng hợp như vậy. Ngày trước chê đôi mắt Tổ Đạt-ma  dữ dằn thì ngày sau tượng của Tổ vô nhà, hôm qua chảy nước mắt vì xá-lợi Phật thì hôm nay có người tặng tượng Phật, đó chẳng phải cảm ứng đạo giao thì là gì?

Một tuần sau khi xem đĩa VCD rước xá-lợi ngón tay Phật, trên truyền hinh, thấy bà Phó Chủ tịch nước đáp chuyên cơ sang Ấn Độ để nhận xá-lợi Phật do nước này tặng nước ta, lòng tôi hết sức vui mừng và cảm động.    

Vào đêm 14 tháng 4 âm lịch năm rồi, sau khi ngồi thiền cùng trì chú, tôi đi ngủ và nằm mơ. Trong giấc mơ tôi thấy mình đứng cạnh một dòng sông cảnh vật xung quanh tối tăm mù mịt, trên bàn tay tôi bỗng hiện ra một viên ngọc phát ra hào quang sáng rực cả một vùng rộng lớn, tôi cầm viên ngọc quay lại nói với những người đứng phía sau: Quý vị thấy viên ngọc này không, nó chiếu sáng qua cả bên kia sông!

2004-00901212135072.jpg

Nói đến đó thì tôi giật mình tỉnh dậy, không hiểu giấc mơ báo điềm gì đây, có lẽ là một điềm tốt. Sáng hôm sau tôi rủ đứa cháu trai đi chùa. Ngôi chùa cách nhà tôi khoảng 30km, trên đường đi tôi bảo với đứa cháu: Hồi hôm cậu nằm mơ thấy tay cầm viên ngọc phát hào quang mà hôm nay lại là ngày Phật đản chắc có điều gì đặc biệt đây. Quả nhiên dự đoán không sai, từ xa chúng tôi đã thấy hàng trăm Phật tử mặc áo tràng lam đứng sắp hàng trước cổng chùa, phía trên căng một tấm biểu ngữ Cung nghinh xá-lợi Phật. Đọc đến ba chữ xá-lợi Phật tôi giật cả mình, phải chăng viên ngọc trong giấc mơ chính là xá-lợi Phật, vừa mừng được đón xá-lợi vừa ngạc nhiên vì sự linh ứng của giấc mơ. Tôi và đứa cháu vội xuống xe cùng đứng sắp hàng với các Phật tử khác. Qua thăm hỏi được biết xá-lợi được một ngôi chùa ở Myanmar trao tặng cho chùa ở đây. Đứng chờ khoảng 15 phút thì đoàn xe rước xá-lợi về tới, thầy trụ trì dẫn đầu hai tay nâng khay đựng ba tháp nhỏ chứa xá-lợi, Phật tử chắp tay thành kính nối theo sau vào chùa trong tiếng trống, tiếng đại hồng chung vang rền. Do Phật tử quá đông cậu cháu tôi phải đứng ngoài sân trước chánh điện lạy vào. Tôi chắp tay thầm cầu nguyện: Hôm nay con được sự dẫn dắt của chư  Phật, Bồ-tát đến đây để đón rước xá-lợi của Phật Thích Ca, tâm nguyện của con bấy lâu nay đã thành hiện thực, con cầu xin chư Phật, Bồ-tát phù hộ cho con tu hành tinh tấn chóng thành Phật đạo. Buổi lễ đón xá-lợi gần xong, tôi bàn với đứa cháu ra về vì không cách nào chen chân vào để tận mắt nhìn xá-lợi được và tôi thấy càng lúc càng có nhiều người đến chùa chắc do họ hay tin trễ. Lúc về dù đường xa và hơi đói bụng nhưng hai cậu cháu rất vui.

Đến ngày vía Bồ-tát Quán Thế Âm, tôi trở lại chùa một lần nữa với hy vọng tận mắt mình được nhìn thấy xá-lợi Phật. Khi đến nơi tôi hơi thất vọng vì thầy trụ trì đi vắng. Sau khi  lạy Phật và cúng dường xong tôi dẫn xe ra về, may vừa đến cổng thì gặp thầy trụ trì về tới, thầy mời tôi trở lại. Tôi kể lại cho thầy nghe về giấc mơ của tôi và việc tình cờ đến chùa khi chùa đang tổ chức rước xá-lợi Phật. Thầy tỏ ý băn khoăn vì trước khi tổ chức rước xá-lợi thầy có nhờ một cô Phật tử viết thư mời Phật tử nơi địa phương tôi ở, các Phật tử được thư đều đến dự lễ đầy đủ, không hiểu sao lại sót tên tôi. Tôi cười bảo nhưng cuối cùng con cũng đến dự được buổi lễ.

Nói chuyện xong, thầy chủ động dẫn tôi đến nơi cất giữ xá-lợi và bảo: Do cửa chánh điện đang sửa chữa nên thầy còn tạm giữ xá-lợi nơi đây, khi xong xuôi mới an vị. Mở cửa chiếc tủ kính thầy thận trọng nâng mâm đựng ba tháp nhỏ chứa xá-lợi ra đặt lên bàn, tôi quỳ xuống lạy ba lạy rồi đứng lên. Thầy nói tiếp: Tháp ở giữa là xá-lợi của Đức Phật Thích Ca, tháp bên trái là của ngài Xá-lợi-phất, bên phải là của ngài Mục-kiền-liên. Vì xá-lợi nhỏ hơn hạt tiêu nên thầy cho phép tôi cầm từng tháp lên để xem cho rõ.

Tay nâng tháp đựng xá-lợi mà tâm tôi rộn rã một niềm vui. Vui vì tưởng như gặp được Đức Phật và các Đại đệ tử của Ngài, vui vì tâm nguyện bấy lâu nay đã thành hiện thực, vui vì sự linh ứng của giấc mơ. Có lẽ tấm lòng yêu quý Phật của tôi đã được Phật, Bồ-tát thấu hiểu nên tôi mới gặp được cơ duyên như ngày hôm nay. 

 

 

Hương Đức (GNO)

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 
Hòa Thượng Thích Thiện Duyên

THÔNG BÁO MỚI NHẤT

BẢN TIN TỔNG HỢP

PHÁP ÂM MỚI NHẤT

PHẬT PHÁP VI DIỆU


Trang chủ  |  Giới thiệu  |  Tin tức sự kiện |  Thông báo  |  Văn bản pháp Luật  |  Cư sĩ Phật tử  |  Gia đình Phật tử  |  Tìm hiểu Phật giáo  |  Pháp âm  |  Đời sống  |  Từ thiện |  Gửi bài viết
______________________________________________________________________________________________________________________________________________

Cơ quan ngôn luận của Ban Hướng Dẫn Phật Tử Trung Ương
Quý vị vui lòng ghi rõ nguồn huongdanphattu.vn khi phát hành lại nội dung từ trang web này